Diêm Việt nói, anh từng hôn mê nửa năm,nửa năm làm người thực vật.

Bạn đang xem: Mê vợ không lối về chương 100

Thì ra ,cũng không phải là giả.

Diêm Việt còn nói qua, em có biết sống không bằng chết cảm giác thế nào không?


Lời anh ta nói, vốn là cũng đã mơ hồ ám chỉ qua, chẳng qua là không ai nghĩ tới phương diện kia.

Má Lưu ở bên cạnh khóc, mấy người nhà Diêm Gia mấy ngày nay ra nước ngoài, hai năm qua, anh lần đầu tiên xuất hiện tình trạng như vậy bà không khỏi tởm hoàng, mà tối hôm qua điện thoại Diêm Việt cũng không gọi được, bà sợ anh cứ như vậy, liền muốn kêu Dung Ân đến.

Bác sĩ cùng y tá cực lực cứu chữa, sóng não đồ bất cứ lúc nào cũng có thể thẳng tắp.

Dung Ân bò mấy lần, cuối cùng mới vịn ở chân giường, để tự mình đứng lên , cô lảo đảo đi tới trước giường, Diêm Việt thật sự là không có gì nỗ lực đổi, tóc ngắn màu nâu sẫm , sống mũi thẳng tắp, môi mân lên thật chặc, anh nếu như mà mở mắt, nhất định là đôi mắt màu trà. Cô cầm lấy đôi bàn tay nhiệt độ giống nhau như người bình thuờng kia, đem tay của anh mà áp vào trên mặt mình, Dung Ân, cúi xuống quỳ gối trước mặt Diêm Việt , nước mắt thấm vào đến ngón tay anh , anh vẫn như cũ không có phản ứng gì.

Bác sĩ xem xét mắt của anh,vốn định bỏ cuộc, lại thấy nhịp tim của anh nảy lên,sóng não đồ ở trên cũng dần dần khôi phục bình thường.

Xem thêm: Đàm Thoại Tiếng Anh Thương Mại Thông Dụng Nhất, Mẫu Đàm Thoại Tiếng Anh Thương Mại Thực Tế

Dung Ân cầm thật chặc cái tay này, mơ hồ có thể nghe thấy Bác sĩ nói chiều hướng có thể tỉnh lại có thể trì hoãn được, má Lưu hết lòng nói cám ơn, bởi vì liên tục mấy lần cứu chữa, Diêm Việt trên người cắm rất nhiều cái ống, nhưng là có khó chịu đi nữa, hắn cũng không la một câu đau.

Không có gì, có thể so với như bây giờ càng làm cho Dung Ân tuyệt vọng.

Lúc Diêm Việt trở lại, anh không thừa nhận cô, thế cho nên càng về sau, anh ở bữa tiệc đính hôn đối xử tuyệt tình, Dung Ân cũng không có tuyệt vọng như hiện tại. Cô đã từng ảo tưởng qua, Diêm Việt của cô có lẽ ngày nào đó sẽ một lần nữa xuất hiện ,cho đến Dung Ân ở trên đường nhìn thấy lướt qua, đến lúc cô đuổi theo đến Diêm Gia, ở trong trận mưa lớn mà mất con,anh cũng không có xuất hiện.

Dung Ân cắn môi, tim như là bị xé thành từng mảnh từng mảnh, cô đã nói, nếu thật có người như vậy, nhưng anh trốn tránh cô nhị năm không có gặp, vậy chính là không muốn nhìn thấy cô. (là chap trước domain authority nói vs NDT )

Nước mắt cô cứ tuôn xuống,hóa ra,không phải là không muốn gặp,mà là không thể gặp.

“Ân Ân, ” má Lưu đi tới, dìu cô đứng lên, “Ân Ân, thật xin lỗi, chúng ta giấu nhỏ lâu như vậy.”

“Tại sao có thể như vậy? má Lưu, người nói cho con biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? ” Dung Ân nhị mắt đỏ bừng, nước mắt tùy ý từ hốc mắt chảy ra, cô cầm tay Diêm Việt cũng không có buông ra, siết chặt.

Cửa ra vào, truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ , nhì người nhìn ra ngoài , một câu “Nhị thiếu gia!” của má Lưu, cũng đã làm mọi chuyện sáng tỏ.