Thể thơ: Thơ mới năm chữThời kỳ: hiện nay đại3 bài trả lời: 2 thảo luận, 1 bình luận11 fan thích: peihoh, nhatnguyen, Holy Blood, Hàn Vi, thu tía tuan ngoc, chán Phèo, danluu, q1312qq, Long Văn Ẩn, Lý Hạ, doan caoTừ khoá: hoài niệm (46) nỗi lưu giữ (107) thơ phổ nhạc (591)

Bạn đang xem: Khúc thụy du du tử lê

- Vĩnh biệt nhạc sĩ Anh bởi (Hư Vô)- Cô hái mơ (Nguyễn Bính)- Ru tình (Từ Nguyễn)- Mưa tháng giêng (Nguyễn Việt Chiến)- Bắc mong (Chính Hữu)
- Chẳng chiến chinh mà lại cũng lẻ đôi- khi tôi bị tiêu diệt hãy đem tôi ra biển- Ai nhớ ngàn năm một ngón tay- Đêm, nhớ trăng dùng Gòn- Ơn em
*

1.như con chim bói cátrên cọc nhọn trăm nămtôi search đời đánh mấttrong dềnh dang nước cuộc sống như nhỏ chim bói cátôi thường ngừng cánh bayngước quan sát lên huyệt lộbầy quạ rỉa xác người(của tươi đời nhượng lại)bữa ăn uống nào ngon hơnlàm sao tôi nói được như bé chim bói cátôi lặn sâu vào bùnhoài công kiếm tìm ý nghĩacho cảnh tình hôm nay trên xác bạn chưa rữatrên thịt tín đồ chưa tantrên cánh tay chó gặmtrên dòng đầu lợn thatôi sinh sống như bạn mùtôi sinh sống như người điêntôi làm chim bói cálặn tra cứu vuông đời mình cùng bề mặt đất nhiên lặngkhông tăm như thế nào sủi lên đời sống như thân nấmmỗi ngày 1 lùn đitâm hồn ta cọc lạiai làm tín đồ như tôi? 2.mịn màng như nỗi chếthoang đường như tuổi thơchưa một lượt hé nởtrên ngọn cờ ko bayđôi mắt nữ không khépbàn tay thanh nữ không thưalọn tóc chị em đêm tốikhư khư ôm tình dài ngực tôi đầy nắng nóng lửahãy nói đến cuộc đờitôi còn gì khác để sốnghãy nói tới cuộc đờikhi tôi không còn nữasẽ có được phần đa gìvề vị trí kia thế giớithuỵ ơi với thuỵ ơi tôi làm ma không đầutôi có tác dụng ma không bụngtôi chỉ còn đôi chânhay chỉ từ đôi taysờ soạng search thi thểquờ quạng tìm kiếm trái timlẫn tan thuộc vỏ đạndính văng thuộc mảnh bomthuỵ ơi và thuỵ ơiđừng lúc nào em hỏivì sao bản thân yêu nhauvì sao môi anh nóngvì sao tay anh lạnhvì sao thân anh rungvì sao chân không vữngvì sao anh van emhãy mang lại anh được thởbằng ngực em rũ buồnhãy cho anh được ômem, ngang bởi sự bị tiêu diệt tình yêu như ngọn daoanh đâm mình, lút cánthuỵ ơi với thuỵ ơi không liệu có còn gì khác có nghĩangoài tình anh tình emđã ướt váy thân thể anh ru anh ngủ mùiđợi một giờ đồng hồ linh hiển


Xếp theo: Ngày gửiMới cập nhật

Xem thêm: Tin Thế Giới Mới Nhất Trong Ngày Hôm Nay, Tin Thế Giới

Trang một trong các tổng số 1 trang (3 bài xích trả lời)<1>


*

sắp được chạm chán nhà thơ Du Tử Lê

*

Khi trở thành cố tết Mậu Thân, 1968 xẩy ra, này cũng là thời gian cuộc tình của mình và một đàn bà sinh viên trường Dược, sinh sống Saigòn cũng khởi đầu.Đầu mon 3-1968, tôi bị chỉ định đi làm việc phóng sự một đái đoàn TQLC đã giải toả khu vấp ngã tư Bảy Hiền.Lúc đó, cả tp Saigòn vẫn còn đấy giới nghiêm. Trên tuyến đường đi, từ cục TLC sống đầu con đường Hồng Thập Tự, gần cầu Thị Nghè tới khu ngã tư Bảy Hiền, con đường xá vắng tanh. Khi sát tới bổ tư Bảy Hiền, ngoại ô Saigòn, tôi thấy trê tuyến phố đi còn không ít xác chết. Đó là đông đảo xác chết không toàn thây, bị cháy nám; khôn cùng khó nhận thấy những xác chết là dân chúng, chiến binh hay quân nhân CS.Khi đến gần khu bổ tư Bảy Hiền, dù không thích nhìn, tôi vẫn thấy không ít mảnh thịt fan vương vãi phía 2 bên đường. Bao gồm cả phần lớn cánh tay văng, vướng trên giây điện…Rất nhiều căn nhà trúng bị bom, đạn. Đổ nát. Tôi cũng thấy những bé chó vô nhà gậm chân, tay xương người bên lề đường… tất cả những hình ảnh ghê rợn này đập vào mắt tôi, cùng mùi hôi thối tẩm, loang trong ko khí.Khi cho tới vùng giao tranh, tôi gặp mặt người trọng trách cuộc hành quân giải toả siêu thị Bảy Hiền. Đó là thiếu tá Nguyễn Kim Tiền. Anh vốn là 1 trong bạn học thời trung học tập của tôi. Tiền mang đến biết, đơn vị của anh đã ở giai đoạn cực kỳ nguy hiểm. 2 bên rình rập nhau, như trò tếch bắt, nhằm tranh giành từng gian hàng, từng ngôi nhà… Anh nói tôi bắt buộc rời ngoài khu chợ, lập tức. Bởi vì anh không thể bảo vệ sinh mạng mang đến tôi, dù cho là bạn cũ….Trên mặt đường về, dòng khung cảnh hoang tàn, đổ nát với xương thịt tín đồ vung vãi khắp nơi, cùng với mùi tín đồ chết sình thối…khiến tôi ao ước nôn oẹ, một lần tiếp nữa lại tạo chấn động dữ dội trong tôi…Giữa mon 3 – 1968, bên văn nai lưng Phong Giao, Thư cam kết toà soạn tập san Văn, gọi điện thoại cảm ứng vào phòng Báo Chí, cục TLC, hỏi tôi rất có thể viết vật gì đó, mang lại Văn số tục bản.Gọi là “tục bản” bởi vì sau số Xuân, khi biến chuyển cố mồng 1 đầu năm mới xẩy ra, báo Văn dừng xuất bản. Lý do, những nhà xuất bản không hoạt động. Đường về miền tây cũng như đường ra miền trung bị loại gián đoạn. Saigòn giới nghiêm. Mặc dù nhiên, ông nói, mong muốn ít ngày nữa, giao thông sẽ quay trở về - - Thêm nữa, cấp thiết để Văn đình bản quá lâu.Sau khi dấn lời đưa bài bác cho è Phong Giao, tôi bắt đầu giật mình, hốt hoảng.Tôi nghĩ, thân tình cảnh ấy, tôi cấp thiết đưa ông một bài thơ tình, hay 1 chuyện tình. Tuy vậy thơ tình xuất xắc chuyện tình là lãnh vực của tôi thuở ấy. Nhưng, tôi thấy, nếu liên tiếp con đường thân quen kia, tôi sẽ không chỉ không phải với những người đọc mà, tôi còn chưa phải với sản phẩm ngàn, hàng ngàn linh hồn đồng bào, những người dân chết tức tưởi, oan khiên vì cuộc chiến tranh nữa…Cuối cùng, ngay sát hạn kỳ yêu cầu đưa bài, nhớ lại rất nhiều giờ phút ở ngã tư Bảy Hiền, tôi ngồi xuống viết bài bác thơ khắc ghi những gì mục kích trê tuyến phố đi.Viết xong, tôi không tìm kiếm được một nhan đề gần, ngay cạnh với nội dung!Bài thơ nhiều năm trên 100 câu. Dẫu vậy khi Văn mang đi kiểm duyệt, bộ thông tin đục quăng quật của tôi gần 1/ 3 nửa bài thơ.Thời đó, tôi viết tay, không có phiên bản phụ, nên, về sau khi gom lại để in thành sách, tôi không có một bản nào khác, ngoài phiên bản in trên báo Văn (đã kiểm duyệt.)Tuy còn mấy chục câu thôi, nhưng nội dung bài xích thơ, từ trên đầu đến cuối, vẫn là 1 trong những bài thơ nói tới thảm cảnh chiến tranh. Tín đồ phụ trách phần kiểm chăm chút vẫn giữ lại cho bài thở của tôi số đông câu cực kì “phản chiến” như: “…Ngước lên chú ý huyệt lộ - bày quạ rỉa xác bạn - (của tươi đời nhượng lại) - bữa tiệc nào ngon hơn – làm sao tôi nói được…” Hoặc: “…Trên xác tín đồ chưa rữa – bên trên thịt tín đồ chưa chảy – bên trên cánh tay chó gậm – trên loại đầu lợn tha…” vân vân…Nói bí quyết khác, tình yêu chỉ là phần phụ; cùng với những thắc mắc được đặt ra cho người yêu nhau, giữa cảnh quan chết chóc kia, là gì? Nếu không phải là những vô vọng cùng, tất cả sự vô nghĩa chói gắt của kiếp người?Như vẫn nói, thời gian thành lập và hoạt động của bài bác thơ cũng là bắt đầu của cuộc tình thân tôi cùng một sinh viên đại học Dược…Tôi lấy một chữ lót trong tên gọi của người con gái này, cùng với chữ đầu, bút hiệu của tôi, có tác dụng thành nhan đề bài bác thơ. Nó như một cộng nghiệp hay thông thường một tai hoạ, một giỏi lộ.Bài thơ ấy, tiếp đến tôi mang lại in trong tuyển tập “Thơ Du Tử Lê (1967-1972).Cuối năm, tập thơ được trao giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc, cỗ môn thi ca, 973.Năm 1983, tôi mang lại tái bạn dạng cuốn thơ này sau khoản thời gian được một người hâm mộ du học tại Mỹ trước năm 1975, mang lại lại. Cô nói, tôi cần hứa in lại cùng dành bản đầu tiên mang lại cô…Sau đấy, một trong những buổi tối, nhạc sĩ Anh bởi đến tìm kiếm tôi ở tiệm Café Tay Trái (toạ lạc ngay ngã tư mặt đường Trask cùng Fairview.) Ông nói, ông mới phổ nhạc bài “Khúc Thuỵ Du.” Ông mang đến tôi quyền chọn bạn hát. Ông dấn mạnh:“Tôi hoàn toàn có thể chỉ cho tất cả những người đó hát…”Thời gian đó, vào số bằng hữu giúp tôi quản lý điều hành Café Tay Trái, bao gồm nhạc sĩ Việt Dzũng. Thời điểm nhạc sĩ Anh bởi đến tìm kiếm tôi, cũng là lúc Việt Dzũng gồm mặt; đang sẵn sàng cho công tác ca nhạc buổi tối. Tôi trình làng hai bạn với nhau.Khi ca khúc “Khúc Thuỵ Du” ra đời dạng casette, với giờ đồng hồ hát của Việt Dzũng, tôi bắt đầu biết, nhạc sĩ Anh bằng chỉ lọc, lựa một số trong những câu thơ tương quan tới tình yêu mà, không lấy một câu thơ làm sao nói một cách cụ thể về chiến tranh, bị tiêu diệt chóc… chết chóc hay chiến tranh được phát âm ngầm, như một đồ vật background mờ nhạt.Từ đó mang lại nay, thỉnh thoảng vẫn còn có người lên tiếng phản đối sự giản lược nội dung bài bác thơ của tôi vào một trong những khía cạnh rất phụ: tinh tướng tình yêu vào ca khúc “Khúc Thuỵ Du”…Nhưng, hôm nay, sau mấy chục năm, nhìn lại, tôi thấy, ông cũng có thể có cái lý của ông…