Tháng Tám, bầu trời trong xanh, phần nhiều đám mây đùn đẩy nhau cất cánh về, nắng nóng chiều nhòe dần rồi bất chợt tắt, một ngày cuối tháng Tám đã từng đi qua. Thời gian này cũng chính là lúc các cô cậu học tập trò sẵn sàng hành trang để chuẩn bị cho 1 năm học mới. Bất chợt, rất nhiều hình hình ảnh về tuổi học tập trò, về ngôi trường xưa lớp cũ lại tràn về kí ức trong tôi. Ngay bây giờ đây, tôi mong sao mình rất có thể quay lại ngày xưa, hầu hết khoảnh tương khắc hồn nhiên vô tứ tuổi học trò ngày ấy…

Tuổi học trò sôi động, tinh nghịch; tuổi học tập trò với đều chiến tích vang dội là 1 trong những thời để nhớ của tôi. Phần đông kí ức về những người dân bạn, hầu như hồi ức về tình thư lại ùa về: Lung linh với thật đẹp!

*
Ngày này năm ấy… Tôi cùng bạn chỉ mới là gần như cánh chim nhỏ từ đông đảo miền phương xa cất cánh về, bỡ ngỡ, rụt rè chẳng dám bắt chuyện có tác dụng quen, chỉ thấy những ánh mắt ngơ ngác ngóng trông tìm kiếm được một khuôn mặt quen trong lớp cũ mà lại nào đâu có. Ngày ấy, tôi và bạn đều cảm thấy bồn chồn khi bắt gặp góc nhìn nghiêm nghị của thầy cô. Ngày ấy, tôi và chúng ta đều cảm thấy lo ngại thực sự lúc không biết đề nghị làm ra làm sao để hòa nhập tiện lợi trong môi trường mới. Cứ thế, ngày tháng dần trôi cùng những xem xét miên man, vẩn vơ tuổi học tập trò.Ngày này năm ấy… chúng ta quen nhau, họ đến bên nhau, hầu hết tâm hồn học viên mang trái tim của quỷ cùng trao lẫn nhau những kỉ niệm yêu thương thương bên dưới mái trường. Để rồi, từng cội cây, sảnh trường, mặt hàng ghế đá đều chứa đựng những hình hình ảnh một thời áo trắng thân thương.

Bạn đang xem: Kí ức tuổi học trò

Tuổi học trò hồn nhiên, vô tư. Tuổi học tập trò thiệt rực rỡ. Lưu giữ thật nhiều… hồ hết trò nghịch tinh quỷ quái hòa quyện trong tiếng cười giòn tan cùng tiếng la hét inch ỏi sản xuất thành dàn tạp âm láo loạn náo nhiệt góc sân trường. Lưu giữ về hồ hết chiều hè, bởi cái tội kết hợp tập thể cùng bao che tội cho nhau để cả lũ cần đi Lao động vệ sinh “tình nguyện trên ý thức ép buộc” của thầy túng thư Đoàn trường. 100 nhịp kháng đẩy cùng chạy hai vòng sảnh đủ để nhớ về một thời học sinh cần mẫn tập luyện thể thao – thể thao tăng tốc sức khỏe. Quên sách, ko ghi chép bài, thủ thỉ riêng vào giờ học tập và hiệu quả là vào mỗi chiều thiết bị hai lại gặp mặt nhau bên đống hiện tượng lỉnh kỉnh dưới bóng cây phượng hồng. Nghĩ về lại, xưa kia bọn chúng mình thật lắm chiêu trò.

Xem thêm: Bé 2 Tháng Bị Táo Bón Phải Làm Sao? Táo Bón Ở Trẻ Sơ Sinh 2 Tháng

Có một ngày, ta đang nhớ… Nhớ hầu hết ngày stress chui thoát ra khỏi chiếc chăn nóng mùa đông, nhớ hầu như buổi đạp xe dọc tuyến đường đất bụi, nhớ cả hầu hết lúc um tùm nhau chỉ bởi một ổ bánh mì. Nhớ về lớp học sống động những ngày mưa. Đứa giũ áo mưa cho ráo nước, đứa vờ lãng mạn quan sát về phía bóng gió trổ tài làm cho thơ mặt cửa sổ. Gồm đứa cho dù ướt hết cả người vẫn hớn hở khoe “thành tích”. Cô thanh nữ dắt mẫu xe hứng phần đa giọt mưa nặng trĩu hạt. Anh chàng ra vẻ “ta đây” cụ chấp cưỡi cái xe phăng phăng trong gió mưa chiều. Lớp học phần đông ngày nắng cũng vui không kém, ko khí sống động hẳn với dòng quạt mini giấy khôn xiết mát. Cất cánh theo chiều gió, những cái “A2 airlines” tự chế vun vút cất cánh ngang thân trời… thời trước đó, nơi ấy có các bạn và tôi. Và tôi vẫn lưu giữ như in buổi phân tách tay sau cùng năm ấy, họ nắm tay nhau khẽ hát vang lời ca tình chúng ta “tình yêu thương sẽ luôn luôn luôn còn mãi, tình các bạn sẽ luôn luôn luôn còn hoài, để ta mãi ghi lại một thời thơ ấu dấu yêu…” đầy đủ dòng lưu cây viết chia tay, phần nhiều dòng chữ lưu lại những lời chúc giỏi đẹp, chắp cánh phần lớn ước mơ cất cánh cao cùng con thuyền khát vọng trôi về biển to mênh mông. đa số giọt nước mắt lăn dài, phần lớn tiếng nút ngẹn ngào thuộc vòng tay xiết chặt trao nhau.

*
Thời gian qua, tuổi học trò trong tôi nay chỉ còn trong kí ức, tôi và bạn dành được ước mơ từ bỏ thuở học sinh của mình, ấy vậy cơ mà sao vẫn còn đó hối tiếc. Chia tay rồi mới cảm thấy cô chủ nhiệm đon đả quá đỗi, nhớ nhỏ tuổi bạn mỉm mỉm cười thật duyên, nhận thấy thằng chúng ta ngồi mặt cũng con nít quá chừng. Chia tay rồi, phân biệt ta còn nợ một ánh mắt, một nụ cười, một lời cảm ơn, cả một chút ít quan tâm giành riêng cho ai đó nữa, nhằm rồi bây giờ triệu ý muốn lỗi thốt nhiên ùa về. Nên chi, thời gian quay trở lại, một lần thôi nhằm ta biết trân trọng các khoảnh tương khắc này.

Giờ đây, mỗi đứa một nơi, sẽ không còn những ngày chơi nhởi rong ruổi dưới sân trường nữa, không còn được nghe tiếng nói truyền cảm, ấm cúng của thầy cô, không thể được lắng nghe rất nhiều lời chổ chính giữa sự của đứa bạn trong lớp nữa… Nhưng, mái trường xưa vẫn thế, hàng bởi lăng tím và góc phượng hồng vẫn đang làm nhiệm vụ cho những ngày hè sau, đầy đủ tiếng call “Thầy ơi! Cô ơi!” vẫn được bật ra từ cửa miệng học tập trò, giờ nói mỉm cười vẫn mãi náo loạn một góc sảnh trường thân thuộc. Kí ức tuổi học trò vẫn tồn tại đó. Cùng tất cả họ đều rất có thể hồi ức lại hình ảnh, kỉ niêm trong bố năm qua với những niềm vui, nỗi bi tráng đọng lại bên trên khóe mắt cay cay…