Website chuyên thông tin về đạo Phật. Thư viện phật giáo có các video clip sinh rượu cồn về học tập Phật, phát âm Pháp, hình ảnh chân thực những vị Phật, ý trung nhân Tát


Bạn đang xem: Soống chậm lại yêu thương khác đi

tin tức Phật học Danh tăng Văn học tập văn hóa trường đoản cú viện những Chùa trong nước những Chùa Trên thế giới Phật pháp Giáo pháp những bước đầu học phật lịch sử dân tộc nghi thức tự thiện tủ sách audio Âm nhạc Pháp âm Radio phật giáo Nhạc đợi phật giáo Thư viện video Pháp thoại Thư viện ảnh Hình phật Hoa sen Chú tiểu Danh lam win cảnh

Sống chậm rãi lại, nghĩ khác đi, yêu thương thương các

vào Tây du ký gồm một cụ thể khi thầy trò Đường Tăng được mời ăn uống nhân sâm tại cửa hàng Trấn Nguyên đại tiên, Trư chén bát Giới bởi vì tham nạp năng lượng nên đã nuốt trọn trái nhân sâm để rồi nuối tiếc vì chưa kịp biết hương vị nhân sâm như thế nào. Các bạn nghĩ sao về cụ thể này? nên sống chậm hay nhanh?


Xem thêm: Cửa Hàng Nội Thất Đà Lạt, Lâm Đồng, Nội Thất Đà Lạt, Nội Thất Tiết Kiệm Đà Lạt!

*

Câu chuyện thân tôi và chủ phòng net cùng thông điệp nghĩ khác đi, yêu thương thương những hơnMê đánh máy chữ buộc phải tôi tự học trên vật dụng cơ, gõ mạnh dạn tay nét in qua giấy than lên giấy pơ luya mỏng mảnh tang bắt đầu đậm và nét.Nhưng khi chuyển sang làm bài bác qua máy vi tính tôi thấy tất cả sự không giống nhau rất nhiều. Bàn phím nhạy, cơ sản xuất chữ với in khác hẳn, mặc dầu vẫn gõ lốc cốc tuy vậy lực tác động có lẽ rằng chỉ đề xuất 1/1000 là được. Vậy mà do không say đắm nghi được, tôi vẫn gõ bạo dạn tay dù được nhắc nhiều, thói quen nhỏ đã khó bỏ. Song, biết mạnh mẽ tay, không hề nghĩ rằng tôi đã đánh “quá mạnh”. Nên mỗi một khi bị nhà chủ net lớn tiếng đề cập nhở, bực lắm và đôi khi lớn giờ lại. Tôi cảm thấy giận dữ nhưng không tồn tại máy riêng đề nghị đành chịu.Rồi một lượt tôi đi xa tận miệt Đồng Nai, lại lọ mọ ra phòng net chỗ đông người gõ tin sự khiếu nại nóng. Tôi lưu giữ tiếng hét của cô công ty trẻ nơi xa lạ “chú tấn công gì kinh vậy!” với nét mặt của cô ấy thật khó khăn quên.Ngay kế tiếp tôi “ngộ” ra: đúng rồi, biện pháp gõ chữ trên keyboard máy tính của chính bản thân mình khủng lắm, chị nhà chủ net ở quê nhà lạu bạu là nhẹ, đối với tiếng hét của cô công ty ở chốn này chẳng là gì. Thấm. Mình không thấy rõ chính mình. Chợt bao nhiêu bực bội với chị chủ phòng nét sinh sống xứ nhà tan biến...Đúng, sống đủng đỉnh lại suy nghĩ khác đi tất yêu thương nhiều hơn thay vì chưng vị kỷ chỉ nghĩ mang đến mình, mang lại rằng bản thân “ta” hoàn mỹ.Ngồi suy xét tôi lại nhớ đến mẩu truyện của một chị chúng ta tâm sự: công ty chị bao gồm một đứa em học tập khá giỏi chính vì như thế nên cả nhà đã gom vào nuôi, buộc phải cưng và cũng hy vọng nhiều so với cậu ấy. Sau khi xuất sắc nghiệp đại học, được việc làm ở ngân hàng lớn, nhưng cả nhà hoảng vì chưng ngày cậu ngày càng “thiếu gia” vì mỗi khi tan sở về nhà là cáu gắt với đa số người mặc dù là không tất cả chuyện gì, thai không khí gia đình do vậy buồn. Rồi khám phá kỹ chị new hiểu: bank nơi em trai mình làm việc cường độ lao rượu cồn quá căng, quánh thù quá trình đòi hỏi cao, áp lực nặng nề đè nặng nhân viên cấp dưới và em mình nở rộ khi mệt thuồn về bên là chuyện có thể hiểu. Chị thấy thương em mình hơn. Tôi luôn luôn nhớ chuyện này.Vậy đó, hãy nhìn mình, tiên trách kỷ hậu trách nhân nhằm sống hòa ái hơn, nhất là khi xã hội vận động càng ngày nhanh, cường độ lao hễ ở thôn hội công nghiệp không hề nhỏ và yêu cầu được sinh sống ngày càng đòi hỏi nhiều hơn khiến gánh nặng cuộc sống đời thường tăng nhanh.Nên hãy sống chững lại giữa mẫu đời gấp vãCuộc sống là một trong những trường đua với thì tiếng là vàng, là bạc. Nhưng con người không phải là một bộ máy vô cảm, con người dân có tâm hồn được làm cho từ vô vàn đầy đủ mảng màu đính thêm ghép, hồ hết cung bậc cảm xúc nối tiếp nhau: buồn-vui, thất vọng-hy vọng, ngán nản-hạnh phúc, khinh thường ghét-yêu thương…Giữa phần đa nốt bổng và nốt trầm, thân lúc bi thương mà không bế tắc, tuyệt vọng; giữa thời điểm vui nhưng không mải mê, nhà quan, ta bao gồm “nốt lặng”. Nốt lặng kia không vang thành lời, nó cho nhỏ người, đến tuổi trẻ thời hạn để “Sống chậm, suy xét khác với yêu thương các hơn”. Dù cho là một giây, một phút thôi mà lại nó nạp mang đến ta năng lượng sống cả cuộc đời.Sớm ra đường, xe cộ qua lại tấp nập, ai ai cũng mải miết và hối hả. Tạm dừng đôi phút đèn đỏ, ai ai cũng sốt ruột, vẻ mặt thoáng chút lúng túng và nghiêm nghị như đang để ý đến một vấn đề rất hệ trọng. Đường ai nấy đi, vấn đề ai nấy làm, họ đang lao đi như các con thiêu thân trên một hành trình bất định.Vẫn biết với con bạn và đặc biệt là tuổi trẻ, sống là không chờ đợi…Vẫn biết nếu như không nhanh nhẹn, chần chừ chạy đua, làm cho sao dành được những gì mà mình muốn: thành công, chi phí bạc, hạnh phúc…Vẫn biết xã hội đương trở nên tân tiến một phương pháp chóng mặt, thời gian được rút ngắn một cách tối đa: trồng trọt, cấp dưỡng thì rút ngắn thời hạn thu hoạch để một năm hoàn toàn có thể xen gối thâm canh thêm mấy vụ nữa; trang thiết bị công nghiệp cũng được cải chế tác với hiệu suất nhanh nhất; internet được upgrade với tốc độ viral đến giường mặt...Cuộc sinh sống buộc con fan phải đi theo guồng quay đó, ai làm khác là tụt hậu. Phù hợp đó là lý do gây nên mặt trái buôn bản hội khi lượng người bị trầm cảm, u uất, rối loạn tư tưởng ngày càng những hay với lớp trẻ tình trạng “sống thử”, “sống vội’, “sống sơ sài’ ra mắt như một lý thuyết chung.Sống chậm chạp là nhằm cảm nhận thêm các gì giỏi đẹp trong cuộc sống: Ta dành ít ít thời gian tĩnh tại để ngắm nhìn và thưởng thức một nhành hoa đẹp, nghe giờ chim đã ríu rít, im mình trong bạn dạng nhac nhạc cổ điển, hít thở và ngắm nhìn và thưởng thức trời xanh… tâm hồn con tín đồ như một mảnh đất nền với những mầm non vậy, nếu không tồn tại những thiết bị ấy tưới tắm, bón trồng thì khu đất sao phì nhiêu và mầm xanh bé xíu bỏng sao vươn lên tốt tươi được.“Sống chậm”, “suy nghĩ khác” với “yêu thương các hơn” là tía mặt biện bệnh của một vấn đề. Sống chậm thực ra là thời hạn con fan suy nghĩ, mài nhọn các giác quan nhạy bén và ra đời tư duy sáng sủa tạo, tích cực. Sống chậm còn là lúc con người được thảnh thơi, yêu thương, trân trọng những người xung quanh. Dẫu vậy cũng chớ tiến công đồng sống chậm rì rì trái nghịch cùng với lối sống “vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu. Thi sĩ sống nhanh nhẹn là sống không còn mình, sống một giải pháp tận độ, sống làm thế nào cho có ý nghĩa nhất. Vậy đề xuất tuổi trẻ yêu cầu vừa biết sống chậm trễ để tập luyện sự chín chắn, trưởng thành, vừa phải biết sống “vội vàng”, linh hoạt và hết mình.Trong cuốn sách "Bước chững lại giữa trần gian vội vã" của Hae Min Đại Đức bao gồm đoạn: "Nếu cảm thấy mệt mỏi, hãy nghỉ một thời gian rồi đi tiếp.Khi bị người khác làm tổn thương đến rơi nước mắt,Khi điều các bạn khao khát không vươn lên là hiện thực,Khi tình nhân thương rời bỏ bạn,Hãy sinh hoạt rồi đi tiếp".